- Sự thật vụ lật xe ở Sa Pa - Lào Cai

Đăng lúc: Thứ bảy - 13/09/2014 08:38 - Người đăng bài viết: dulichhaiduong
- Sự thật vụ lật xe ở Sa Pa - Lào Cai

- Sự thật vụ lật xe ở Sa Pa - Lào Cai

- Qua các luồng thông tin trên các báo in và điện tử, chúng ta đã được nghe, đọc biết nhiều thông tin. Sau đây là một nhân chứng trong vụ tai nạn nói lên sự thật và những bất bình của mình.

Web dulichhaiduong.vn và 559.vn ST và trân trọng giới thiệu với các ccb E 29 bộ binh và bạn đọc mạng cùng tham khảo và có thể lên tiếng bảo vệ sự thật và với tinh thần xây dựng ... Trận trọng ! 

(Bạn đọc) - Chào các bạn, trước khi đọc những gì mình sắp viết, mình chỉ muốn nhờ các bạn CHIA SẺ những lời gan ruột này của mình. Bởi vì có quá nhiều sự thật đang bị bẻ cong đi và nó khiến trái tim mình đau đớn hơn nhiều lần, có lẽ là không ít người sống sót khác trên chuyến xe Sapa – Hà Nội đó cũng phải chịu cảm giác như mình đang chịu đựng.

 

 

Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…

Ảnh hiện trường vụ tai nạn

Trước hết, mình xin giới thiệu lại, mình là Phạm Công Trình đang sống tại tx Tam Điệp, Ninh Bình, vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại tx Từ Sơn, Bắc Ninh.  Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 01/9/2014. Vợ mình không may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước tai nạn, chũng mình là bạn bè, sau tại nạn, bọn mình đã là vợ chồng, có sự chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình và bạn bè của hai đứa. Bây giờ, mình xin bắt đầu vào câu chuyện…

Tối 01/9, chúng mình bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu khởi hành, rời bên xe mới Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với nhau bằng 1 lỗi đi ở giữa rộng chừng 5, 70 phân. Có tổng cộng 6*3*2 + 4*2 = 44 giường. Tất cả đều kín người, ngoài ra vẫn còn một vài khách nằm ở lối đi lại ở giữa, minh không rõ là bao nhiêu nhưng mình khẳng định là có. Hôm nằm viện trên Lào Cai, mình nghe tin 53 nạn nhận, chả hiểu sao về nhà đọc báo lại còn có 48. Mà nguyên 44 giường + 2 lơ + 1 lái đã là 47 rồi.

Mình nằm ở giường tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm ngang mình, cùng bên với lái xe ( bên tay trái mình) .Lúc ấy cũng đã là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện ban đầu thì hầu hết đều chuẩn bị đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình. Nếu ai đã từng đi Sapa thì sẽ biết rằng bạn sẽ phải cuốc bộ rất nhiều, cơ thể mệt mỏi vào cuối ngày gần như là điều đương nhiên. Xe đang đổ đèo thì đột nhiên lái xe la lên : ” Xe mất phanh rồi “. Mình vội bật người dậy thì thấy cửa xe bật mở và 1 cậu lơ trẻ hơn nhảy vội khỏi xe. Xe va chạm vào dải phân cách 2 3 lần gì đó ( xe đang ở lề bên phải theo chiều đi xuống, ngoài ra thì đoạn đó có 1 khoảng đồi rất ngắn còn ở bên phía tay phải nữa thì phải) và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất thanh của cậu lơ xe đó. Lúc đó mình cứ nghĩ rằng  cậu ấy bị xe chèn qua ( mãi sau này mình mới biết là do bị cây đâm vào ), mình biết là chuyện không hay rồi. Hai đứa mình mới vội quay sang, nhào nguời sang định ôm lấy nhau, nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật ( sau này mình mới biết là do va chạm với xe Matiz ). 2 đứa mình bị hất văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả 2 đứa cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn, cọn vợ mình thấp hơn nên xa hơn, lại không may va vào đá. Còn mình bay trong không trung khoảng 30m, nhưng lại rơi vào bụi cỏ rậm, nên chỉ ngất đi một lúc, rồi mình tỉnh lại và tự bò lên đường được. Thậm chí, khi lên đến đường không thấy Lan đâu, mình còn lần ngược xuống vực để tìm, lật giở tất cả những chiếc chăn che xác các nạn nhân để tìm vợ mình nhưng cũng không thấy…

Đây là những gì mình trả lời các phóng viên và công an điều tra. Có 3 phóng viên phỏng vấn mình, 1 người của đài truyền hình Lào Cai, 1 bạn là cộng tác viên của VNExpress, 1 anh nữa thì của đài tiếng nói Việt Nam. Mình thật không thể hiểu nổi tại sao đoạn phỏng vấn mình đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như một, bởi vì mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó… Vậy mà…

Đủ các báo thi nhau nào là phỏng vấn trực tiếp, rồi thì thi nhau vẽ câu chuyện theo một chiều hướng mà mình không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí nào mà báo đài gì, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu hỏi : ” Cháu đập cửa kính bay ra à?” … Nó thực sự khiến trái tim mình tổn thương. Nó thực sự khác xa những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy nhau còn không kịp. Đằng này… Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ nghĩ gì ? “Vì Lan yêu một thằng k ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình nên mới phải chết oan ” ? Các nhà báo, các người có lương tâm hay không ? Viết về những tai nạn thương tâm, tại sao các người vẫn còn nghĩ đến chuyện tô vẽ để thu hút độc giả nữa hay sao?

Chuyện thứ 2 mình muốn nói, ấy là chuyện hôi của của một số người tự nhận là “cứu hộ” trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, mình vào viện và mượn điện thoại của người quen( điện thoại của mình, mình nhờ Lan cầm) và liên tục gọi vào số của cô ấy. Không có người trả lời. Đêm muộn hôm ấy, mình nhận được cuộc gọi ngược lại từ số của Lan, vẻn vẹn chỉ có 1 câu :” chị ấy mất rồi” và cúp máy. Mình gọi lại thì k ai nhấc máy. Sau đó, đến sáng 2/9 thì gia đình nhận được xác Lan, đến chiều thì hai gia đình về Bắc Ninh để đưa tiễn Lan. Liên tục mấy ngày 3,4,5 tháng 9, mình gọi điện và nhắn tin vào số Lan, bởi vì đó không chỉ là kỉ vật, mà nó còn chứa vô vàn những kỷ niệm của 2 đứa mình. Tuy nhiên, không có hồi âm. Rốt cuộc, mẹ Lan gọi cho mình báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho no rồi nó gửi ĐT cho. Thì ra, chiếc điện thoại ấy được đem bán cho 1 cửa hàng điện thoại. Họ bảo rằng họ mua lại với giá 1 triệu 700k ( cho 1 chiếc điện thoại Nokia Lumina 525 mà giá mua mới tại FPT cách đây mấy tháng chỉ hơn 3tr ??? mình biết là họ cố tình muốn hút máu gia đình thêm một chút, toàn một ruộc lương tâm cất ở nhà khi đi làm cho khỏi mất với nhau thôi…). Dù sao, người không còn,chút kỉ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Hôm nay, mình đã lấy máy về, nhưng không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua đt thì sim không còn. Có lẽ vì ngay trước nghỉ lễ, 30/8, Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người 150K. Thằng khốn nạn ấy còn không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thử tục tĩu ra để chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình. Thật quá hay cho cái danh “cứu hộ”. Mà mình nghĩ phần nhiều đó là người của”cứu hộ” chính thức, bởi vì vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà….

Thậm chí, ngay sáng 2/9, một chị chăm người nhà ở gần chỗ mình nằm trên Lào Cai cũng nhận được điện thoại từ số người thân của chị đòi tiền chuộc điện thoại. Chị ấy còn bảo lại người thân còn chưa biết sống chết thế nào mà chúng nó đã đòi nã tiền rồi. Lương tâm con người “cứu hộ” đấy. Tài sản trên chuyến xe ấy không nhỏ. Tiền bạc, tư trang không ít. Những con người mang cái danh “cứu hộ” , thực ra, phải gọi các người như thế nào cho đúng đây ?

Câu chuyện thứ 3 mình muốn nói là về các tổ chức sớm lên tiếng trong vụ việc này. Bộ trưởng Thăng nói là làm, không có gì để chê trách, tất cả những gì Bộ trưởng yêu cầu đều được thực hiện. Phía Bộ Y tế, chả biết ai, nhưng bên ấy cũng thật nhanh nhảu mà rằng: ” miễn toàn bộ viện phí cho các nạn nhân”. Các cụ cứ nói cho sướng cái mồm, lời nói có mất tiền mua đâu, về các bệnh viện,  đâu đâu cũng tạo điều kiện cứu chữa, nhưng viện phí? Không có công văn hướng dẫn, Sở Y tế không đồng ý, bệnh viện không làm được, trên Lào Cai còn không có nữa là Ninh Bình, gia đình lại đi thanh toán. Rồi thì các bộ ban ngành cũng thi nhau, nào là hỗ trợ các nạn nhân bằng này, bằng kia… Rồi thì Bảo Việt cũng nhanh nhảu đã ứng 1 tỷ gì đó để chi cho các hành khách… Tất cả những gì mình nhận được từ các bộ, ban ngành, đoàn thể … đó là 1 triệu đồng của Hội chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai. Các cụ tranh công thì nhanh lắm, chỉ có trách nhiệm là chưa thấy cụ nào nhận cho thôi…

Đây là một vài điều khiến mình thêm tổn thương, thêm đau khổ, thêm bức xúc, thêm buồn chán. Mình viết ra không phải để nói xấu hay tạo scandal, anh hùng bàn phím hay bất thứ cái gì ngớ ngẩn mà các bạn có thể đặt ra cho mình. Mình chỉ muốn cho xã hội biết những cái sự thật đang bị bóp méo, hay chưa ai vạch trần nó ra.

Xin cảm ơn các bạn !

Phạm Công Trình

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi vềbanbientap@nguyentandung.org
Theo dõi NGUYENTANDUNG.ORG qua FB, G+:
 
 
Thích và chia sẻ bài này trên:
 
Chia sẻ facebook  
 
 
 

 

Ý kiến bạn đọc (1)
  1.  
     
    Bộ trưởng Bộ Y tế nói gì đi chứ? Năng lực điều hành yếu kém thì nghỉ đi để người khác làm cho tốt, đừng để nhận khuyết điểm thiếu sót mãi trong cái năng lực quản lý điều hành, rồi thì vết mờ này của Bộ trưởng không bao giờ xóa được đâu? 
    Bà Bộ trưởng có biết một chai nước muối 0,9% ở Bệnh viện Bạch Mai giá bao nhiêu không? (12.000đ, bà ạ, ở ngoài thì chỉ 5-6000 đ thôi)...Giá phòng tự nguyện 15m2 là 800.000đ, đắt gấp 4 lần khách sạn mà dịch vụ chăm sóc y tế cũng không hơn gì ở các phòng khác, vẫn cáu kỉnh như vậy và vui vẻ cũng chẳng hơn gì! 
    Vài lời gửi bà Chiến nên nghỉ sớm đi cho dân được nhờ?! 
    (tôi có 2 hộp thư: duongbatruc@yahoo.com.vn; duonghtsh@gmail.com)
     
  2.  
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết